29 thg 8, 2013

GHEN .



Em muốn anh làm thơ
Chỉ một mình em đọc  .
Chỉ một mình em khóc .
Chỉ một mình em cười .

Bao nhiêu lá thu rơi
Trong thơ
 em lượm hết  .
Thơ mưa buồn da diết
Em quây chặt bốn bề .

Gió thơ giữa trưa hè
Chỉ có mình em mát .
Biển thơ anh dào dạt .
Mình em được vẫy vùng  .

Những khao khát , mơ mòng .
Chỉ có mình em biết  .
Câu ru tình tha thiết,
Chỉ có mình em nghe .

Anh nói em ghen ghê .
Ừ ,
vì em chỉ muốn .
Anh là của riêng em .
Dù chiều rơi nắng muộn .
 

ROBERT NGUYEN

26 thg 8, 2013

DẠ CỔ HOÀI LANG .





" Từ là từ phu tướng ,
bảo kiếm sắc phong lên đàng .
Vào ra luống trông tin chàng ..."
Bên hồ Gươm tiếng hát vẳng đâu đây .
Ta bỗng thấy lòng mình thổn thức .
Chùa Một Cột nghiêng mình trên sóng nước .
Đền Ngọc Sơn trầm mặc lắng tiếng ca .

Dân tộc mình cùng một MẸ sinh ra .
Mỗi thước đất đẫm mồ hôi và máu .
Cha lăn lộn giữa sa trường chiến đấu .
Mẹ oắn lưng trên những mảnh ruộng sâu .

Phút yên bình là để nhớ tới nhau .
Đau đáu đợi ngày tương phùng xa lắc .

Lũy tre làng khói lam chiều ẩn khuất .
Mái tranh nghèo tiếng nấc lẫn tiếng ru .
Khi non sông còn rợp bóng quân thù .
Thì hồn nước hóa thân trong dáng mẹ .
Mẹ dồn hết trên đôi vai mảnh dẻ .
Gánh ân tình và gánh nghĩa nước non .

" ... Đêm canh trường luống những sầu bi ... "
Nước mắt ta sao rơi ướt hàng mi .
Mẹ nín khóc lẽ nào mình lại khóc ?

" ... TỪ LÀ TỪ PHU TƯỚNG ... "




ROBERT NGUYEN .
2013 .

24 thg 8, 2013

NGẮM ẢNH CỦA EM !



Anh thấy "ghét" mình ghê lắm .
Suốt ngày chỉ biết ngồi cười .
Chẳng thương người ta vất vả .
Lo toan không phút thảnh thơi .


Anh thấy thương mình ghê lắm.

Từng ngày đếm bước anh qua .
Mỗi khi bão giông tràn tới.
Lòng em lo lắng , xót xa .
Đêm ngày cầu Trời , khấn Phật .
Cho anh vượt mọi phong ba .

Anh thấy nhớ mình ghê lắm .
Nhớ mùi hương tóc thân quen .
Làn môi như dòng suối ngọt .
Uống bao nhiêu cũng vẫn them .
Những lúc gặp nhau vội vã.
Xa rồi càng thấy nhớ thêm .

Anh thấy yêu mình ghê lắm
Vì mình chỉ biết có anh .
Dù bao đắng cay , vất vả .
Tình em vẫn mãi tươi xanh .
Không lời than van , trách móc .

Toàn là dịu ngọt , tốt lành .

Kiếp sau xin lời nguyện ước .
Mình lại là của riêng anh .


ROBERT NGUYEN

20 thg 8, 2013

LẠC THIÊN THAI .




Anh đâu nghĩ mình là Từ Thức .
Em dìu anh lạc bước Thiên thai .
Vén mây lộ cảnh Bồng Lai .
Mơn mơn hai đỉnh non Đài trắng phau .

Đường thoai thoải một màu tuyết phủ .
Bỗng dốc cao dựng nhú giữa trời .
Mượt mà vạt cỏ xanh tươi .
Thẹn thùng muốn níu tay người tiêu dao .

Lưng chừng dốc động đào hé mở .
Tiếng gió rền nức nở bên tai .
Lạch sâu thăm thẳm chạy dài .
Thuyền tình xuôi ngược giữa hai bến bờ .

Lối vào động lúc co lúc dãn .
Nhịp chèo đan lúc nhặt lúc thưa .
Người đi lên đỉnh say sưa .
Thân hoa run rẩy ...
sóng đưa dập dồn . 







ROBERT NGUYEN

18 thg 8, 2013

THI SĨ .



Từ hồi còn bé xíu tớ đã thích thành Sĩ : Bác sĩ , Tiến sĩ , Nhân sĩ , Thi sĩ , Họa sĩ … Cứ cái gì có đuôi sĩ là tớ khoái . Chỉ trừ Liệt sĩ là tớ hơi ớn .
Nhớn lên , tớ phải lòng cô bạn hàng xóm . Cô nàng vừa lùn vừa mập rất đúng gu thẩm mỹ của tớ . Cứ tưởng tưởng mùa đông mà được nàng vừa ôm vừa ngáy thì còn bằng mấy vừa tắm hơi vừa nghe nhạc.
Khốn nỗi nàng chẳng thèm để ý đến tớ . Nàng thích một anh chàng  gần nhà tớ . Tối nào anh này cũng thánh thót ngâm thơ . Còn nàng cứ mê mẩn lắng nghe , mồm lẩm bẩm : Ôi thi sĩ , thi sĩ của lòng em ư…ư…
Tớ điên hết cả người và quyết chí học làm thơ . Đi đâu làm gì , nhìn thấy gì … tớ đều ghi lại thành thơ . Giả như đi xe bus tớ mần thơ vào vé xe . Đi ăn tớ ghi vào giấy ăn . Thậm chí đi toylet tớ cũng tranh thủ làm vài dòng ghi lại trên giấy toylet … Trình độ thơ phú của tớ , theo như tớ tự nhân xét , là càng ngày càng tiến bộ ...  khà khà …
Sau một thời gian luyện tập . tớ đưa mấy bài thơ tâm đắc nhất cho nàng xem . Cứ tưởng nàng đọc xong sẽ nhảy lên ôm choàng lấy cổ tớ . Cái thân hạt mít thì đung đưa , cái miệng rộng ngoác thì rên rỉ : Ôi thi sĩ , thi sĩ của lòng em … ư…ư…
Ai ngờ đọc được mấy câu , nàng vất xoạch hết xuống đất . Bĩu cái môi dầy cộm : Thế này mà là thơ à.
Tớ đau lòng quá . Tối hôm đó tớ đi nhậu cho giải hết nỗi sầu . Các cụ nói : Men rượu phá thành sầu .
Sầu chưa thấy phá mà tớ lã sỉn gục đầu trên bàn ngáy khò khò rồi .
Chợt nghe thấy rình một . Tớ giật mình tỉnh dậy , loạng choạng bước ra khỏi quán . Trời hãy còn tối . Đường vắng không bóng người . Quán vắng tanh . Thi hứng nổi lên , tớ vào quán ghi lại mấy dòng rồi gục đầu ngủ tiếp .
Đang mơ màng thì thấy có người vỗ vai gọi dậy . Mở mắt tớ thấy có hai bác công an cùng bác chủ quán đứng cạnh .
Một bác công an hỏi tớ : - Anh có biết có vụ tai nạn giao thông ngay cửa quán này không ?
Tớ gãi đầu : - Tôi có nghe thấy tiếng rình .
- Thế anh có nhìn thấy gì không ?
- Lúc đó tôi say quá nên chẳng nhớ gì ráo .
- Chỉ có anh là nhân chứng duy nhất . Anh cố nhớ đi – Bác công an năn nỉ .
- À , tôi có làm một bài thơ ghi lại . Xin trình cho các bác coi  .
Tớ đưa tờ giấy ăn nhầu nát có ghi bài thơ cho mấy bác xem . Các bác xoay đi xoay lại , lật ngang lật ngửa , cuối cùng lắc đầu :
- Chịu . Chúng tôi không thể đọc những gì anh ghi hết . Nhờ anh dịch hộ .
- Đây là bài thơ tôi sang tác khi nhìn thấy sự việc . Viết bằng tiếng Việt mừ .
- Vậy mong anh đọc dùm tác phẩm thơ này .
Lần đầu tiên có người trân trọng nghe thơ của tớ . Cực kì là phấn khởi  . Tớ nuốt nước miếng cao giọng đọc :
- Dừng lại dừng hỡi những ngôi nhà đá trắng .

Bình minh đang lên dây đàn .

Anh cưỡi trên chiếc xe mầu nâu .

Rồi phóng thẳng tới Singapore .

Hỡi em yêu !

Một thoáng lơ mơ .

Một thoáng lờ mờ .

Anh đã vùi tình ta trong cát bụi .

Thiên Nga nghển cổ trên đôi vú xinh xinh .

Có trống có kèn mà anh không muốn khóc .
Tôi đọc xong , thấy các bác tròn mắt nhìn nhau . Rồi cùng lắc đầu :
- Chúng tôi chẳng hiểu bài thơ nói gì hết . Anh có thể giải thích rõ không ?
Đúng là loại hời hợt , không có tâm hồn thi ca . Tôi đành giải thích :
- Dừng lại dừng hỡi những ngôi nhà đá trắng .
Đó là tôi nói về tốc độ của chiếc xe . Nó phóng nhanh đến nỗi tưởng như các ngôi nhà phía trước đang lao vào nó . Nên tôi kêu các ngôi nhà dừng lại .
- Hay ! – Cả 3 bác vỗ tay khen .
- Bình minh đang lên dây đàn .
Câu này tôi nói về thơi gian xảy ra sự việc . Vừa mờ sáng . Mặt trời sắp lên . Bình minh căng ra như một chiếc đàn .
- Quá hay !
- Anh cỡi trên chiếc xe ô tô màu nàu và phóng thẳng đến Singapore .
Đây là tôi nói về mầu chiêc xe gây tai nạn .
- A , mầu nâu , mầu nâu – Cả 3 bác reo lên mừng rỡ - Nhưng sao lại phóng đến Singapore ?
- Thơ thì phải tưởng tượng chứ . Tôi thường mơ được đến Singapore mà . Đọc tiếp nha .
- Đọc tiếp , đọc tiếp .
- Hỡi em yêu  
- Khoan khoan .Thế là thế nào ?
- Đây là tôi nói về nạn nhân : Một cô gái .
- Sao anh lại gọi là em yêu ?
- Thơ phải thế . Có thế mới là thơ . Hiểu chưa ?
- À , hiểu , hiểu .
-  Một thoáng lơ mơ . Một thoáng lờ mờ .
Đây là tôi nói nguyên nhân gây ra tai nạn . Lơ mơ , lờ mờ mới gây ra tai nạn chứ .
- Tuyệt vời , tuyệt vời – Ba bác trầm trồ .
- Hai câu cuối là tôi viết về số xe .
- Quan trọng , quan trọng . Đề nghị anh giải thích gấp .
- Trời ơi , nghe thơ mà giống như bắt giặc thế này mất hết cả thi hứng . Đây nhé :
Thiên nga nghển cổ trên đôi vú xinh xinh là chỉ số 2 và số 8 .
- Thiên tài , thiên tài . Xin giải thích riếp ạ .
- Có trống , có kèn mà tôi không muốn khóc . Có nghĩa là số 0 và số 5 .
-  Chúng tôi hiểu rồi . Bốn số cuối của chiếc xe là 2805 . Hoan hô … hoan hô THI SĨ .
Nhờ chiến công đó tớ được đặc cách vào HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM . Chính thức được gọi là THI SĨ .
Còn nàng mập , ngày nào cũng đanh mông qua cửa nhà tớ mấy lượt . Mong được gặp thi sĩ , nghĩa là tớ.  Nhưng đừng hòng . Xin chào nha .

Robert Nguyen .

16 thg 8, 2013

XIN CHÚT ... !



Xin chút Gió ,
cho hồn thêm tơi tả .
Cành cây đời ,
nghiêng ngả lá rụng rơi !
Chiếc lá nào là lá của riêng tôi ?
Để lượm lại đem ghép vào nhung nhớ!

Xin chút Mưa ,
cho tim mình rạn vỡ .
Cho xói mòn
theo những giọt mưa tuôn .
Khoét sâu thêm ,
sâu nữa ,
những nỗi buồn .
Dù tráng lại cũng chẳng còn nguyên vẹn !

Xin chút Sóng
để hồn tung trên biền .
Con thuyền đời vật vã giữa sóng xô
Lái gẫy rồi
buồm lại rách xác xơ !
Bên bến vắng liệu có ai chờ đợi ?

Xin chút Nắng
phơi cuộc đời chìm nổi .
Vết mốc meo theo từng khắc thời gian .
Hãy hong khô ,
hãy thiêu đốt thành than .
Vì nuối tiếc
cũng chẳng còn chi hết !

Xin chút Yêu
để thấy còn tha thiết .
Còn thấy mình vẫn rạo rực , say mê .
Em yêu ơi ! Hãy đến với anh đi .
Vòng tay ấm
sẽ làm anh yên tĩnh ! 

ROBERTNGUYEN

12 thg 8, 2013

THU BÂNG KHUÂNG .




Giữa trời thu đàn Ô Thước bắc cầu
Một dải sông Ngân ánh sao bàng bạc .
Chuyện ngày xưa mà sao rất thật .
Để hồn anh thấm đẫm giọt mưa Ngâu .

Mùa Trung thu rực rỡ ánh đèn mầu
Mùi thơm ngát tỏa lan hương cốm mới .
Vẫn cây đa , vẫn là hình chú Cuội
Trăng trải vàng để ta mãi nhớ nhau.

Thu đây rồi mà em ở nơi đâu .
Con đường cũ vẫn vương bao kỉ niệm .
Ngôi nhà mình lâu rồi anh chẳng đến .
Tơ nhện dăng đầy khi vắng bóng em .

Nắng thu đan những hồi ức không tên .
Hòa nuối tiếc với bao niềm nhung nhớ .
Nơi xa ấy chắc trăng thu cũng tỏ .
Vấn vương này xin bẻ nửa chia hai !


ROBERT NGUYEN